Về nội dung, nó cơ bạn dạng vẫn là cung đình tranh đấu, vẫn chính là chiến trận sa trường, cơ mà lại diễn ra trong một bối cảnh và thời đại kỳ lạ lùng, một thời đại gồm máy móc trang thiết bị bằng hơi nước phát triển, sự giàu mạnh của một quốc gia được đo bởi tử lưu lại kim, sự trẻ khỏe của một quân đội được tính bằng chất lượng khôi sát vũ khí. Nghe qua thì có vẻ lạ lẫm đấy, tuy vậy qua ngòi cây bút của Priest tỷ, hồ hết thứ hiện nay ra rất là sống động ví dụ dễ hiểu, mỗi tình tiết đều phải sở hữu logic mạch lạc, mỗi đoạn đề cập đều tinh tế tỉ mỉ cho mức bạn có thể ngay lập tức hình dung trong đầu một đoạn phim HD được.

Bạn đang xem: Sát phá lang đam mỹ

Truyện của Priest tỷ lúc nào thì cũng đi sâu vào tình tiết. Bố cục truyện khôn xiết đều, ko đầu voi đuôi chuột, mọi sự việc diễn ra nối tiếp nhau, ngay tức khắc mạch vô cùng, khiến cho bạn một khi đang nhấp vào gọi thì quan yếu nào xong được. Không có tình tiết như thế nào bị phớt lờ, không tồn tại đoạn đề cập nào là cưỡi con ngữa xem hoa. Những âm mưu tranh đấu khu vực cung đình, các trận đánh ác liệt, mọi thứ phần lớn được tái hiện sinh động, đưa các bạn trải qua muôn nghìn cung bậc cảm xúc, bực bội, giận dữ, hồi hộp, thót tim, rồi lại thở phào nhẹ nhõm, có những lúc lại bật cười. Cạnh bên Phá Lang là 1 trong những câu chuyện rộng một trăm chương, nói đến tranh đấu liên tục, nhưng không còn gây căng thẳng mệt mỏi chán nản, trái lại, đông đảo tình tiết vui nhộn vui vẻ được xen lồng khôn cùng khéo léo, đúng phong thái của Priest, khiến cho mạch truyện được giãn nở ra vừa phải, bầu không khí truyện cũng bớt đi không ít sự nặng nề. Nói chung, nói đến Priest, dịp nào mình cũng khâm phục cốt truyện và logic trong truyện chị ý, sáng chế và tỉ mỉ cực kì, không chỉ có thế còn mang một tầng ý nghĩa nhân văn sâu sắc khiến cho người ta phải suy ngẫm.

Về nhân vật, ừm, thứ nhất mình sẽ nói về phong thái xây dựng nhân vật nói tầm thường của Priest. Tức thì từ bộ trước tiên mình gọi là mặc Độc, tôi đã phải há hốc mồm lên vì bí quyết xây dựng tuyến đường nhân vật khôn cùng vô cùng vô cùng hoàn thiện của chị ý. Nói cầm nào nhỉ, những nhân vật, tự nhân vật thiết yếu đến nhân đồ phụ, nhân thứ phụ của phụ, mỗi người đều sở hữu một tính cách riêng biệt, rõ ràng, phân biệt, với tính bí quyết ấy được diễn tả qua từng một cử chỉ rượu cồn tác hay một suy nghĩ, một câu nói, một ánh mắt, một hành động. Mỗi một nhân vật những được xây cất một bối cảnh riêng, từ bối cảnh dẫn đến tính cách, trường đoản cú tính giải pháp quyết triết lý đi của nhân vật, của mạch truyện. Các nhân vật được áp dụng điêu luyện và khéo léo đến mức bản thân có cảm hứng như chưa phải tác giả đang viết truyện, mà bao gồm những nhân vật vẫn tự diễn nên câu chuyện của thiết yếu họ. Kế bên nhân vật chính ra, nhân đồ phụ không người nào bị lu mờ, từng một tín đồ đều để lại một ấn tượng riêng, từng một nhân vật đều có một chủ yếu riêng, một tính năng riêng, không một ai bị quá thãi ra cả. Điều mình muốn nhất ngơi nghỉ truyện của Priest chính là những nhân vật cô gái cá tính. Bình thường, trong số những truyện đam mỹ khác, nhân vật nữ giới thường bị biểu đạt như là bánh 6 bình vô dụng, óc tàn, ko có công dụng gì ngoại trừ chia rẽ song nam bao gồm và làm hầu như chuyện óc tàn bị tín đồ ta trù dập ghét bỏ, sau cuối gánh rước kết cục thê thảm. Dẫu vậy trong truyện của Priest thì khác, nhân vật chị em đúng kiểu nàng trung hào kiệt, khôn cùng cá tính, không hề bèo nhẻo 6 bình nhèo, của cả có yêu thầm nam thiết yếu đi nữa thì cũng là 1 trong những tình yêu cao thượng và hi sinh, chứ chưa phải kiểu ti tiện bé dại mọn. À với cả, truyện của Priest tuy thế đam mỹ nhưng chưa phải là “cả thế giới đều là gay”, trái lại cũng có thể có những cảm tình nam nữ, nhỏ dại nhẹ giản dị thôi cơ mà mà ấm áp đáng yêu lắm :”>

Hầy, lan man các quá, đi vào chính sự thôi. Xét riêng biệt trong sát Phá Lang, chắc hẳn rằng trong mười tín đồ phải gồm đến chín bạn nói thích ráng Quân. Cầm thì mình tạm gác qua nói con đường phụ trước nhé. Như tôi đã nói làm việc trên, từng nhân đồ vật phụ trong truyện của Priest đều phải có nét tính phương pháp riêng khiến cho người ta cần yếu quên được. Đó là cat Bàn Tử, một cậu bé nhỏ am hiểu sản phẩm móc, đó là Tào Nương Tử, mê thích giả gái và mê trai đẹp, đó là Trần coi thường Nhứ, vị thần y tận tụy nhiệt thành chữa dịch cứu người, giỏi là Phương Khâm, một vị quan bao gồm lòng trung quân ái quốc nhưng không mong muốn sinh ra sai nhà, hay là Lý Phong, một vị vua tuy thiết yếu nói là anh minh lỗi lạc, mà lại đến ở đầu cuối vẫn khiến người ta đề nghị thương tiếc. Tuyệt là Thẩm Dịch, “gà mái mẹ” kề vai sát cánh đồng hành bên nạm Quân, phù hợp lải nhải lắm chuyện cơ mà lại tin tưởng Cố Quân vô điều kiện, hết lòng bởi Cố Quân, và bao gồm một tình yêu nhỏ tuổi bé nhỏ con với trằn cô nương :”>

Và nuốm Quân, thế soái dễ thương ngầu lòi của bọn chúng mình :”> Đầu tiên cần nói là mình muốn tên cầm Quân tởm khủng, cố Quân, nỗ lực Tử Hi, An Định hầu, tên nào thì cũng hay cả ý. Rứa Quân gần như là là mẫu thụ nổi bật trong truyện của Priest, thứ nhất là đẹp, thiết bị hai là giỏi, thứ ba là đanh đá. Rất là thích làm cho biếng, ỷ lại, thích giả cỗ ngầu, tính nhây chó vô cùng, hễ cứ nghe Thẩm Dịch nói vớ vẩn là bắt đầu giả điếc, nhưng mà khi gặp mặt gái thì tai thính không bình thường :)) nhưng nói gì thì nói, cầm Quân vẫn là một trong những đại soái, tướng quân thống lĩnh Huyền Thiết doanh uy chấn oai nghiêm hùng, là 1 thiên huyền thoại, một người nhân vật trong lòng dân chúng, vì thế, ở cụ Quân vẫn đang còn một sự lạnh đạm bình thản, một sự gan góc gai góc lúc ở bên trên chiến trường, khi đối mặt với quân thù. Mình muốn một nỗ lực Quân chọc ghẹo nhả không đứng đắn lúc bình thường, lại càng đam mê một nuốm soái uy phong lẫm liệt khi trên chiến trận, hai mẫu ấy không hề tương phản, mà câu kết vào nhau, tạo nên một rứa Quân hoàn chỉnh. Nói chung, tính cách của gắng Quân không hẳn hai cha câu là tất cả thể miêu tả được, nó mô tả qua từng một cử chỉ, một rượu cồn tác, một câu nói, một cái suy nghĩ, nói bình thường là đề xuất đọc bắt đầu cảm cảm nhận hết thế Quân đáng yêu thế nào, thật đấy hihi :))

Về trường Canh, chắc hẳn rằng đọng lại trong mình chỉ có tình cảm của trường Canh so với Cố Quân thôi. Một tình thương lúc lúc đầu là thầm lặng, sau lại sở hữu những lúc bùng cháy rực rỡ mang chút chiếm phần hữu, cuối cùng là bình lặng dịu dàng êm ả mà ấm áp. Trường Canh fan này, có trong mình độc hại Ô Nhĩ Cốt, từ bỏ khi hiện ra đã định là một trong những kẻ điên chỉ biết đồ dùng sát, cầm nhưng cuối cùng lại hoàn toàn có thể kiềm chế phiên bản thân mình vày một cụ Quân. (Cái này tín đồ ta hotline là sức mạnh tình yêu kia :>)

“ ráng Quân chưa phải là niềm như ý trong cuộc đời Trường Canh, mà là toàn bộ những khó khăn cay đắng ngôi trường Canh đã làm qua, đều là do đổi được một cố gắng Quân.”

Mình khôn xiết thích biện pháp thể hiện nay tình yêu vào truyện của Priest tỷ. Tình yêu không rề rà sến súa, cơ mà là giao diện rất thật thà ý, yêu là yêu, ko yêu là không yêu, rất xong xuôi khoát đúng vẻ bên ngoài hai người đàn ông. Trong tiếp giáp Phá Lang cũng thế, thay Quân lúc ban đầu không yêu thương thì thẳng thừng nói ra, thời điểm yêu rồi thì trung thực với chính mình, không thể có tiến độ lằng nhằng sướt mướt đưa ra hết. Cầm nhưng dĩ nhiên cũng không hẳn là không có ngot ngào, khoonh phải là không tồn tại đắng cay. Tình ái của thay Quân với ngôi trường Canh được đặt trong toàn cảnh loạn thế, giữa hai người chưa phải chỉ có tình yêu cá nhân, mà còn tồn tại cả tình yêu khủng với nhân dân, với giang san xã tắc; hai fan cách nhau cũng không phải chỉ là vài ngàn dặm, mà lại là sinh li tử biệt như chỉ rèm treo chuông, một fan bươn chải chốn cung đình, một bạn xả thân khu vực tiền tuyến, nguy hại trùng trùng. Hệt như Trường Canh nói, nhị người gặp mặt nhau thì không nhiều mà cách nhau chừng thì nhiều, mỗi một lần gặp nhau đều rất vội, chỉ đôi bố ngày là lại cách xa, ráng nhưng trong lòng lại thời điểm nào cũng có nhau, lúc nào thì cũng hướng về nhau. Có lẽ chính vì thời gian rất ít mà mỗi một cái nắm tay, một một ánh mắt, mỗi một nụ hôn rất nhiều trở buộc phải quý giá chỉ hơn, xinh xắn hơn, âu sầu hơn, cũng chính vì biết đâu đấy lần gặp gỡ nhau đó lại là lần cuối. Cứ ngọt ngào xong lại đến chiến trường ác liệt, bản thân cứ tốt thỏm lo lắng cho cố gắng Quân, sợ hãi rằng nhỡ có bất trắc xảy ra thì sao, nhỡ như rứa Quân chết đi thì sao, ngôi trường Canh lại đang ở tởm thành xa xôi, làm thế nào đến được cho kịp.

“Thêm một lần tiếp nữa chắc ta điên mất thôi, Tử Hi à.”

Tử Hi à, Tử Hi à, lời này như đưa vào tim, ám ảnh vô cùng. Có thể cảm nhận ra tâm trạng của trường Canh khi đó khi thấy được Cố Quân mến tích đầy bản thân cận kề dòng chết, đó là đau lòng, là từ bỏ trách, trách Tử Hi, trách chính mình, và hơn cả là thương yêu vô hạn. Mình muốn Trường Canh gọi Cố Quân là Tử Hi, tuy rằng Thẩm Dịch cũng điện thoại tư vấn Cố Quân là Tử Hi, mà lại tiếng Tử Hi của Thẩm Dịch là tiếng điện thoại tư vấn suồng sã thân thiện của nhị chiến hữu, còn giờ đồng hồ Tử Hi của trường Canh là dịu dàng chiều chuộng, sở hữu theo một phần kiêu ngạo chiếm phần hữu, như thể Tử Hi chỉ nên của ngôi trường Canh nhưng mà thôi, vừa và lắng đọng mà lại vừa ẩn ẩn nhức thương không nói yêu cầu lời.

Trường Canh sinh muộn hơn cố Quân tám năm, bỏ lỡ mất tám năm, hắn lúc nào cũng áy náy vì tám năm ấy. Trường Canh lúc nào thì cũng không thôi suy nghĩ “Giá như mình sinh sớm hơn mười năm”, trả sử như thế, chắc hẳn rằng vị núm của hắn vẫn khác, chắc rằng hắn sẽ nuốm Thẩm Dịch sóng vai với núm Quân trong số những ngày tháng thơ dại Cố Quân yếu hèn ớt nhất, che chắn cho cầm cố Quân. Đó là mong mơ trường đoản cú sâu thẳm trái tim trường Canh, từ khi còn là 1 trong thiếu niên đến khi phát triển thành một đại vương uy nghi thiên hạ. “Hận tín đồ sinh ta chưa sinh, hận ta sinh người đã già”. Dẫu vậy mình lại cảm thấy, chính trong thời điểm tháng tuổi thơ đau khổ ấy của nắm Quân bắt đầu mài đề nghị một cố kỉnh soái vừa đáng yêu vừa đáng ghét, mới khiến Trường Canh yêu đến chết đi sống lại như bây giờ, nghĩ đi nghĩ lại, cũng không có gì là không tốt. Trường Canh tuy mang đến sau, nhưng dòng tình của hắn đủ nhằm bù đắp vớ cả, thế là đủ rồi.

Yêu vậy Quân trường Canh, yêu quý cho mối tình của hai người, càng chán ghét cái thế thời chiến loạn lạc và đàn quan lại hôn quân vào triều đình. Cố gắng Quân liều mạng để đảm bảo đất nước, thế mà lại bị nghi ngờ, bị móc ngoặc đâm sau lưng. Ngôi trường Canh hết mình chấn hưng giang sơn, lại bị đám quan lại vậy gia thường xuyên ngáng mặt đường vu vạ. Mình đã hơn một lần nghĩ, vày sao không quăng quật quách đi mang đến rồi, tội gì mà yêu cầu khổ thế? Thẩm Dịch cũng từng hỏi chũm Quân “Có đáng không”. Mình cảm thấy gánh nặng trên vai cầm Quân khủng quá, fan ta luôn nói Huyền Thiết doanh là huyền thoại, An Định hầu là anh hùng, hễ tất cả Huyền Thiết doanh với An Định hầu là bách chiến bách thắng, không tồn tại gì cần sợ. Thế nhưng nào ai nghĩ, Huyền Thiết doanh cũng là bé người, An Định hầu cũng là nhỏ người, dùng da bằng thịt chứ không hẳn là người sắt đao yêu quý bất nhập. Người nào cũng đặt lòng tin vào nỗ lực Quân, nhưng ai thương mang lại y đau nhỏ bệnh tật? Nhưng có lẽ, so với Cố Quân nhưng mà nói, như thế nào thì cũng đáng. Chính vì y có mặt đã với họ Cố, gánh bên trên vai nhiệm vụ truyền lại từ phụ vương mình. Y sống chưa phải vì bao gồm y, ngoại giả vì những huynh đệ Huyền Thiết doanh, còn vì chưng sơn hà thôn tắc. Mẫu y bảo vệ, chưa phải là triều đình mục nát thối rữa kia, mà là kiêu sa của thiết yếu y, là tính mạng của con người của muôn dân bách tính, là từng tấc đất tấc vàng giáo khu quê hương. Có những lúc Cố Quân bị thương nặng muốn bất tỉnh đi, thì loại ý nghĩ không thể bỏ mặc bách tính giang san bắt đầu là ý nghĩ đầu tiên giữ cho y tỉnh giấc táo. Cạnh bên một ráng Quân yêu ngôi trường Canh, là một trong những Cố Quân khác, yêu thương Quốc gia, yêu Bách tính, yêu thương Huyền Thiết doanh, một tình yêu lớn lao, cao thượng, không đề xuất đền đáp, không đề xuất ghi công. Một chũm Quân như vậy, quả thật xứng đáng với danh An Định hầu, xứng đáng với tinh thần của bách tính.

Xem thêm: Trị Mụn Nhỏ Li Ti - Cách Trị Mụn Li Ti Trên Mặt Hiệu Quả Bất Ngờ

Chưa bao giờ mình đọc truyện gì và lại mong mỏi một chiếc Happy Ending như thế. Với may mắn, đến cuối cùng, sau bao đắng cay khổ sở, sau bao máu cùng nước đôi mắt đổ xuống, tất cả được may mắn nguyện, trần thế thái bình, giang sơn không còn chiến tranh, nuốm Quân trong thời điểm tạm thời từ quăng quật cái chức tướng mạo quân, trở về làm cho một nỗ lực Quân bình thường, an thư nhàn nhàn ở mặt Trường Canh. Một hoàn thành đẹp, dịu nhõm, khiến cho mình không ngoài thở phào một cái. May quá, mọi người đều bình an, sóng gió phần đông đã qua đi rồi.

Nói tóm lại, gần kề Phá Lang theo mình là một truyện hay, rất đáng để đọc. À đề cập thêm một chút ít là cạnh bên Phá Lang tập một sẽ ra rồi, tập hai đề nghị đợi cho 23/6, ai gồm hứng thú thì dạo bước qua bên Amak book nhé. Tuy nhiên theo mình thì bên Yển edit quá tuyệt quá mượt rồi, không chắc bạn dạng xuất bạn dạng đã qua được đâu ;__;

“Cố Quân hơi luống cuống quan sát y, ngôi trường Canh hai mắt sung huyết, đồng tử phảng phất tất cả xu thế bóc ra, rồi lại như bị một cây châm xâu vào một chỗ, y chầm đủng đỉnh quay sang thế Quân, cầm đại soái đã núm gắng chuẩn bị sẵn sàng nghe y mắng một trận.

Nhưng ngóng cả buổi, ngôi trường Canh lại chỉ lờ đờ hỏi: “Nếu ta mang lại muộn hơn một chút, gồm phải đang không chạm chán được ngươi nữa?”

Cố Quân: “…”

“Ta ngơi nghỉ tận kinh thành, nghe bầy họ hô to hotline nhỏ, tiếp kia lòng dạt dào vui mừng chờ ngươi trở về, hy vọng cho ngươi xem mặt đường ray khá nước sẽ mau lẹ nối liền, ý muốn nói với ngươi thật các lời, ước ao vá lại vạt áo rách nát kia cho ngươi, sau đó thì sao?” ngôi trường Canh dìu dịu hỏi, thong thả siết chặt tay chũm Quân mà lại nâng cho trước mắt mình, y cúi đầu chú ý bàn tay tái nhợt ấy, “Ta còn có thể đợi được ngươi không?”

Tim nỗ lực Quân như bị cương châm đâm xuyên, đột chốc chẳng biết nên nói gì.

“Ta hận ngươi chết đi được.” trường Canh nói, “Ta hận ngươi chết đi được gắng Tử Hi à.”

Câu này kể từ khi Cố Quân lần trước tiên bỏ y lại hầu phủ, một mình lén chạy cho tới Tây Bắc, vẫn đè nén trong thâm tâm y cùng với Ô Nhĩ Cốt liên tiếp phát tác.

Mà nay, sau trị liệu tra tấn nhiều năm lâu, Ô Nhĩ Cốt sút quá nửa, ko đường áp dụng nữa, chung cuộc bị y nói ra.

Trường Canh tự nhiên sụp đổ, trong thời điểm tạm thời ra khỏi con phố “chỉ đổ máu, ko đổ lệ” từ nhỏ dại lựa chọn.

Trong soái trướng, tân hoàng bệ hạ ban nãy còn hùng hồn nói ở mặt chư tướng cực khổ bật khóc thành tiếng.”