HHT - Bạn hãy đọc câu chuyện này, không phải để ước rằng mình bao gồm một người em trai như thế, mà để nỗ lực trở thành một người đầy yêu thương thương với quan tâm như vậy nhé!

Tôi hình thành tại một ngôi làng hẻo lánh sinh hoạt vùng núi. Mặt hàng ngày, bố mẹ tôi cúi khía cạnh xuống đất, hướng sống lưng lên trời để triển khai ruộng. Một ngày kia, tôi rất ao ước mua một cái khăn tay, một số loại khăn mà lại hồi đó, ngoài ra học sinh nữ nào cũng có. Núm là, tôi trộm cắp 50 xu trong ngăn kéo của bố. Cha tôi phát hiện ra số tiền thiếu thốn ngay.

Bạn đang xem: Tìm kiếm em trai chị gái trang 1

- Đứa nào đã mang tiền vậy?- ba hỏi hai bà bầu tôi. Tôi sững người, quá sợ hãi, ko nói được gì.

Vì không có bất kì ai nhận lỗi, nên ba tôi bảo:

- Được, còn nếu như không đứa nào nhận, ba sẽ vạc cả hai!

Bỗng nhiên, em trai tôi kéo tay bố:

- bố ơi, là con lấy, tại vì con hy vọng mua kẹo…

Em trai tôi bị ba mắng, cùng bị phạt, vì chưng tôi.

Đêm hôm đó, tôi khóc ầm ỹ lên. Em trai tôi đem tay che miệng tôi và rỉ tai như ông vắt non:

- Chị đừng gồm khóc nữa. Chuyện gì xẩy ra cũng xẩy ra rồi.

Tôi không bao giờ quên được vẻ phương diện của em tôi khi nó đảm bảo an toàn tôi. Năm đó, em trai tôi 8 tuổi còn tôi 11. Tôi vẫn không thể tha lắp thêm nổi cho chính mình vì dường như không đủ gan dạ để phê chuẩn lỗi lầm. Nhiều năm trôi qua, nhưng sự việc này vẫn như mới chỉ xảy ra vài ngày trước.

Khi em trai tôi học năm cuối cấp cho 2, nó được nhận vào một trong những trường cấp 3 chính giữa thị trấn. đồng thời đó, tôi được nhận vào một trường đại học ở tp lớn. Về tối hôm ấy, bố tôi ngồi không tính vườn, hút thuốc khôn cùng nhiều. Tôi nghe lén thấy bố bảo mẹ:

- nhì đứa nhà ta rất nhiều học giỏi à? kết quả đều rất tốt à?

Mẹ lau nước mắt và thở dài:

- nắm thì cũng rất được gì chứ, làm cho sao chúng ta có đầy đủ tiền cho tất cả hai đứa?

Bất chợt, em trai tôi trường đoản cú đâu bước ra, đứng trước mặt tía tôi với bảo:

- tía ơi, con không thích học nữa, bé học gắng là đầy đủ rồi.

*

Bố tôi nổi giận:

- Sao mày kém gắng hả? mặc dầu bố bắt buộc đi xin tiền thì vẫn cho hai người mẹ mày tới trường đến nơi đến chốn cơ mà!

Thế rồi, cha tôi đi gõ cửa ngõ từng công ty trong làng nhằm vay tiền.

Trước lúc đi ngủ, tôi gặp em trai tôi, nói với nó thanh thanh hết mức bao gồm thể:

- nam nhi thì cần học tiếp. Còn nếu không thì không làm cho sao ra khỏi cái nghèo này.

Còn tôi, tôi sẽ quyết định sẽ không vào đh rồi.

Nhưng không người nào biết trước được rằng sáng sớm hôm sau, còn trước khi Mặt Trời mọc, em trai tôi sẽ gói một ít áo quần và gạo rồi rời bên ra đi. Nó gài dưới chân cửa phòng tôi mẩu giấy, ghi: “Chị à, vào được đại học đâu phải dễ. Em đang tìm bài toán làm rồi đã gửi tiền mang lại chị học”. Tôi cầm cố mẩu giấy, ngồi trên giường, khóc mang lại khi khô nước mắt cùng khản không còn giọng.

Với số tiền cha tôi vay mượn khắp nơi, cùng tiền em trai tôi tìm kiếm được từ đủ thứ công việc như khuân vác, phục vụ bàn, giao hàng…, cuối cùng, tôi cũng học được mang lại năm cuối đại học. Một ngày kia, trong những lúc tôi đang học bài bác trong phòng cam kết túc xá, thì người các bạn cùng phòng từ kế bên vào bảo tôi:

- Có người cùng quê muốn gặp mặt cậu kìa!

Sao lại sở hữu người thuộc quê muốn chạm mặt tôi? Tôi ra đi ngoài, và phân biệt em trai mình từ đằng xa. Fan nó lấm lem đa số đất bụi, xi-măng. Tôi hỏi:

- Sao em không bảo các bạn chị rằng em là em của chị?

- Ôi, chị nhìn em này - Em tôi mỉm cười - Họ đã nghĩ cố gắng nào ví như biết em là em trai chị? chúng ta sẽ cười chị mang lại xem!

Tôi lại bật khóc, phủi giảm bụi trên áo quần của em, rồi bảo:

- bọn họ nói kệ họ, chị quan tâm gì chứ? Em là em trai chị cơ mà.

Em tôi đem trong túi ra một chiếc kẹp tóc hình nhỏ bướm, đưa cho tôi cùng bảo:

- Em thấy các thiếu nữ ở thành phố hay cần sử dụng kẹp tóc phong cách này. Em nghĩ về chị cũng sẽ thích.

Xem thêm: Công Ty Cổ Phần 1954

Tôi bao phủ lấy em tôi cơ mà khóc. Năm đó, em tôi trăng tròn tuổi, còn tôi 23.

Sau khi kết hôn, tôi sống sinh sống thành phố. Các lần vợ ck tôi mời phụ huynh đến sống cùng, nhưng cha mẹ bảo đã quen sống sinh sống quê rồi, lên thành phố không biết làm gì sẽ vô cùng buồn. Em trai tôi cũng gật đầu như vậy. Em tôi bảo:

- Chị à, chị cứ chăm lo gia đình nhỏ tuổi của bản thân nhé. Em làm việc quê sẽ âu yếm bố mẹ.

Chồng tôi trở thành thống trị một bên máy. Công ty chúng tôi bảo em tôi nhận chức phụ trách phòng bảo dưỡng, tuy nhiên em tôi không nhận, nhưng mà cứ sống quê làm cho nghề thợ sửa máy.

Không may, một hôm vẫn sửa dây sạc thì em tôi bị điện giật và đề nghị vào viện. Vợ chồng tôi cho tới viện thăm nó. Nhìn một bên chân bị bó bột của em tôi, tôi càu nhàu:

- Sao em không tới bên máy để gia công phụ trách? người phụ trách chưa phải làm những bài toán sửa chữa gian nguy như thế! Sao em không nghe lời chị?

Em trai tôi nghiêm túc đảm bảo quyết định của mình:

- Chị quan sát anh rể xem, anh ấy new trở thành giám đốc. Em thì không học hành đàng hoàng, ví như em có tác dụng phụ trách, mọi bạn sẽ nghĩ gì về anh rể?

- mà lại em ko được học là do chị!- Tôi gắt.

- Sao chị cứ phải nói tới chuyện cũ thế?- Em tôi xua tay.

Năm đó, em tôi 26 tuổi, còn tôi 29.

Khi em tôi 30 tuổi, nó thành hôn với một cô bé ở quê. Trong buổi lễ kết hôn, khi người chủ sở hữu hôn hỏi:

- Ai là bạn mà nhỏ tôn trọng và yêu thích nhất?

Em trai tôi chớp nhoáng đáp:

- Là chị của nhỏ ạ.

*

Và em tôi đã liên tiếp kể một mẩu chuyện mà chủ yếu tôi còn không nhớ:

- Khi con học lớp 1, hai mẹ con học thuộc trường, mà lại trường nghỉ ngơi làng khác yêu cầu rất xa nhà. Hàng ngày, chị em con đi bộ hai tiếng để tới ngôi trường rồi nhì tiếng để về nhà. Một hôm, thân mùa đông lạnh buốt, con làm mất một chiếc găng tay. Chị nhỏ đưa một chiếc găng tay của chị ấy cho con. Chị ấy chỉ đeo một chiếc bức xúc mà chúng bé vẫn đi bộ rất xa về nhà. Khi về tới nơi, tay chị ấy run lên cố kỉnh cập vì chưng lạnh, đến bữa tiệc còn không gắng nổi mẫu thìa. Từ bỏ hôm ấy, con đã tự hứa hẹn rằng mình sẽ luôn luôn đối xử giỏi với chị.

Mọi người trong khán phòng đều đứng dậy vỗ tay, và họ quay ra quan sát tôi. Còn tôi chỉ nói được một câu: “Trong cả cuộc đời mình, người tôi mong muốn cảm ơn những nhất đó là em trai tôi”.

Và nước đôi mắt tôi lại rơi.

Từ em trai tôi, tôi đã nhận được bài học kinh nghiệm vô giá, theo tôi mãi mãi, đó là hãy luôn luôn yêu thương và quan tâm đến người thân của bản thân mình mỗi ngày. Tất cả những việc bạn làm và nghĩ đó chỉ nên một hành vi nhỏ, nhưng với người khác thường có chân thành và ý nghĩa rất những và hoàn toàn có thể là một ký kết ức cấp thiết quên. Những mối quan liêu hệ bền bỉ đều rất cần được nuôi dưỡng bởi tình yêu và sự đon đả như thế.