*

hồ hết chủ trương công tác làm việc lớn
Đưa nghị quyết của Đảng vào cuộc sống
Tổng kết trong thực tế và gớm nghiệm
comment - Phê phán

Kể từ lúc Chiến dịch tấn công Đường 9 - Khe sanh Xuân - Hè 1968 hoàn thành đến nay, tại Mỹ và một vài nước phương Tây đang xuất bạn dạng nhiều ấn phẩm, công trình xây dựng nghiên cứu cùng rất nhiều bài báo, tạp chí phản hồi của các nhà nghiên cứu, học giả, trong số đó có các tướng lĩnh Mỹ thẳng tham chiến. Tuy đánh giá ở nhiều khía cạnh khác nhau, nhưng đa phần đều mang lại rằng, Mỹ đã thất bại thảm hại trong Chiến dịch có một không hai này.

Bạn đang xem: Chiến dịch đường 9

Khe sinh địa bàn có vị trí chiến lược đối với cả hai bên tham chiến. Với Quân Giải phóng miền nam Việt Nam, đây là cầu nối giữa hậu phương lớn khu vực miền bắc xã hội chủ nghĩa với tiền tuyến lớn miền Nam. Còn đối với quân Mỹ, phía trên là tuyến phòng ngự chiến lược, ngăn chặn mọi cuộc tiến công, đưa ra viện của quân Bắc Việt, bảo vệ cơ chế Việt nam cộng hòa sinh sống miền nam giới Việt Nam; bởi thế, cả phía 2 bên đều quyết vai trung phong chiếm, giữ bằng được. Xuất phát từ vị trí đó, hai bên theo dõi nhất cử, nhất động của nhau để hoạch định chiến lược của mình. Tự nửa thời điểm cuối năm 1967, lúc phát hiện nay nhiều đơn vị chủ lực Quân giải hòa miền Nam di chuyển khắp chiến trường, Lầu Năm Góc phán đoán sẽ sở hữu một planer quân sự không hề nhỏ của Bắc Việt.

Trước tình hình đó, từ white house đến tp sài gòn đã tổ chức nhiều cuộc họp bất thường, những quan chức, tướng mạo lĩnh, sĩ quan liêu Mỹ bàn luận, phán đoán, tranh cãi: Bắc Việt mong mỏi lập một “Trận Điện Biên Phủ” đối với quân Mỹ tại Đường 9 - Khe Sanh. Quá lo ngại sự việc trên, Tổng thống Mỹ Lin-đơn B. Giôn-xơn (Lyndon B. Johnson) yêu thương cầu các tướng lĩnh “ký tên bởi máu” cam đoan rằng, Khe Sanh sẽ không sụp đổ”1. Theo đó, tướng Uy-li-am C. Oét-mo-len (William C.Westmoreland) - Tổng chỉ đạo quân Mỹ tại việt nam lập tức điều hễ gần 03 sư đoàn quân Mỹ ra phía Bắc của nam Việt Nam. Mặc dù đã coi hành vi của Quân giải phóng miền nam tại Khe sinh là “một sự kiện thiết yếu yếu của cuộc tấn công từ phe cộng sản”2, tuy thế tướng Oét-mo-len vẫn “tự tin” tuyên cha rằng, cùng với lối đánh, vũ khí, đồ vật kỹ thuật hiện đại, hỏa lực mạnh và nhất là căn cứ được kiến thiết kiên cố, vững chắc thì “Khe sinh sẽ mang đến một chiến thắng của Hoa Kỳ”. Nhận định về sự kiện này, tác giả Neil Sheehan vẫn viết “Những bạn cộng sản Việt Nam không thể có ý định làm cho một “Điện Biên bao phủ thứ hai” nghỉ ngơi đấy. Kim chỉ nam của bọn họ là Uy-li-am C. Oét-mô-len chứ không phải là pháo đài trang nghiêm bị bao vây. Chỗ ấy chỉ là một chiếc bẫy có tác dụng viên tướng tổng chỉ đạo không ngờ đến mục đích thật sự”3. Đúng như vậy, Bộ Quốc phòng Việt phái nam chủ động mở Chiến dịch tiến công Đường 9 - Khe sinh nghi binh chiến lược, nhưng cũng vừa là chiến dịch tiến công thực hiện quyết chổ chính giữa đánh chiếm bằng được địa bàn này nhằm mục tiêu nối thông tuyến vận tải chiến lược từ miền Bắc vào miền nam giới Việt Nam.

Sau khi đưa ra quyết định rút quân, Mỹ lo ngại phải đối mặt với các phương tiện media trong nước. Vì, trước kia 4 tháng, Tổng thống Lin-đơn B. Giôn- xơn đang tuyên ba “sẽ giữ lại Khe Sanh bởi mọi giá”, thậm chí, phạt ngôn viên của cơ quan chính phủ Mỹ còn tuyên tía “chiến thắng” cùng “Khe Sanh đã được giải vây”. Thực tế, phóng viênGiôn Ca-rôn (John Carol)của tờMặt trời Ban-ti-mo (Baltimore)đã trình diện sự thiệt này, ngày 24-6, quân Mỹ“vừa nên rút quăng quật Khe Sanh”. Bộ chỉ huy Mỹ mau lẹ phản bác bỏ tin này, nhưng lại Giôn Ca-rôn khẳng định,“Các thủy quân lục chiến biết vấn đề này, fan Bắc việt nam biết câu hỏi này”. Sự bít đậy vụng về của Nhà Trắng đã biết thành lật tẩy, làn sóng tranh đấu của quần chúng. # tiến bộ, yêu thương chuộng hòa bình ở cả Mỹ và những nước trên quả đât tăng cao. Như vậy, đông đảo toan tính của Mỹ hòng cắt đứt tuyến đưa ra viện kế hoạch của Bắc nước ta từ những căn cứ quân sự vùng giới đường không triển khai được. “Phán quyết của lịch sử vẻ vang về Khe Sanh cho rằng Mỹ đã đại bại và cáo buộc Tướng Uy-li-am C. Oét-mô-len hơn là thừa nhận một sự thực về phiên bản hùng ca đã đảm bảo được cả giang sơn đứng vững trong thời gian tổng công kích từ thời điểm tháng Giêng mang đến tháng tư năm 1968”8.

Tựu trung lại, tuy còn có sự dìm thức không đồng thuận xung quanh một số vấn đề tương quan đến chiến sự tại Đường 9 - Khe Sanh; song, về phía Quân Giải phóng miền Nam, thành công của Chiến dịch tiến công Đường 9 - Khe sanh Xuân - Hè 1968 đã góp phần giáng đòn nặng nài vào ý chí thôn tính của đế quốc Mỹ, buộc cơ quan ban ngành của Tổng thống B. Giôn-xơn nên xuống thang chiến tranh, hoàn thành ném bom miền bắc bộ từ vĩ tuyến trăng tròn trở ra, cử thay mặt đàm phán cùng với Hà Nội tại họp báo hội nghị Pa-ri (Paris). Còn về phía Hoa Kỳ, thua ở Đường 9 - Khe sanh làm thâm thúy thêm sự phân hóa, chia rẽ nội bộ Mỹ; thúc đẩy phong trào phản chiến trong số tầng lớp nhân dân. Đúng như nhà sử học Ronald Spector thừa nhận xét: “Không có nguyên nhân nào hợp lý để coi trận đấu Khe sinh là một chiến thắng của Hoa Kỳ như họ đang tuyên bố. Với câu hỏi rút bỏ căn cứ Khe Sanh vẫn khắc sâu trong tâm trí của đa số người Mỹ như là một biểu tượng của sự quyết tử vô nghĩa với những phương án lộn xộn vẫn khiến cuộc chiến tranh của Hoa Kỳ ở nước ta đi cho thất bại”9.

Từ khi chiến sự Đường 9 - Khe Sanh xong xuôi cho đến nay, các nhà hoạch định chiến lược, các tướng lĩnh và các nhà báo, phóng viên các tạp chí lớn của Mỹ và một số nước phương Tây tập trung nghiên cứu phân tích, đánh giá và thống nhất giới thiệu một số vì sao thất bại của Mỹ.

Một là, Hoa Kỳ thua vì chưng không đảm bảo an toàn được thứ chất ship hàng sinh hoạt của nô lệ Mỹ ở Khe Sanh. Số phận của hơn 6.000 bộ đội Mỹ trong địa thế căn cứ Khe sinh hoang mang, giao động và nỗi ám ảnh nhất là cái chết vẫn cận kề. Đến tận bây giờ, cựu binh Mỹ John Scott Jones vẫn không thôi bị ám hình ảnh và thở than rằng: “Chúng tôi sẽ ở dưới gần như căn hầm ẩn nấp nhỏ, có không ít bom đạn thả xuống, không ít người chết và bị thương”. Chia sẻ với nô lệ Mỹ, thương hiệu tin AP gửi ra bình luận rằng, “Sống ngơi nghỉ Khe sanh nào khác gì kẻ bị kết án ngồi bên trên ghế điện”.

Hai là, Quân Giải phóng miền nam bộ đã thiết lập hệ thống công sự, trận địa vây, lấn được kiểm định trong chiến dịch Điện Biên tủ (năm 1954) nhằm đối phó với vũ khí, trang bị, kỹ thuật hiện đại, hỏa lực mạnh của Mỹ. Để lý giải mang lại điều này, bốn lệnh quân chiến tranh Mỹ trên Khe sanh viết trong report rằng, chúng phải áp dụng đến 1.000 viên đạn pháo chỉ để hủy diệt 30 mét mặt đường hào cùng một vài người lính của Quân giải hòa miền Nam.

Ba là, Quân Giải phóng miền nam bộ vừa tiến hành được đòn nghi binh chiến lược, vừa quyết tâm chiếm giữ Đường 9 - Khe Sanh. Đúng như tác giả Mai-cơn Mác-lia trong cuốn “Việt Nam cuộc chiến tranh mười ngàn ngày” đã nhận xét: “Các trận chiến trong đầu năm Mậu Thân làm cho những người ta có cảm tưởng rằng Khe Sanh có vẻ như là cuộc vây hãm để đấy mà thôi. Trường hợp vậy, thì Bắc nước ta là bậc thầy trong vấn đề nghi binh”10. Điều này còn được xác minh trong chuyến thăm vn tháng 9-1994 của đại tá Hoa Kỳ khi ông phỏng vấn đại tướngVõ Nguyên cạnh bên về cuộc đánh Đường 9 - Khe sinh năm 1968. Đại tướngcho biết: “ông biết khả năng không quân của Mỹ là rất mạnh khiến việc lặp lại Điện Biên lấp là không thể, phương châm thực tế nhưng mà ông theo xua đuổi là gây cho quân Mỹ yêu quý vong lớn khiến cho họ nên sa lầy, nhụt chí và sau cùng phải từ bỏ rút ngoài đó. Thực tế ông đã chiếm hữu được phương châm đó sau 6 mon giao chiến khiến quân Mỹ thường xuyên bị tiêu tốn sinh mạng ở tầm mức độ cao”.

Bốn là, Quân Giải phóng khu vực miền nam có đội ngũ nhân viên lãnh đạo, chỉ huy tài giỏi, thuộc với toàn bộ cán bộ, chiến sĩ và các lực lượng khác sẽ kiên quyết, liên tiếp tiến công đối phương (quân Mỹ) là 1 yếu tố đặc biệt quan trọng tạo sức bứt phá mạnh, giành thắng lợi nhanh, giảm bớt thương vong, tổn thất. Đặc biệt là, công tác làm việc xây dựng yếu tố chính trị, tinh thần và trọng trách tác chiến của từng đối chọi vị, từng hướng, từng mũi, góp phần củng nạm ý chí quyết tâm, tinh thần dũng cảm chiến đấu, giành chiến hạ lợi.

Xem thêm: Cho Giao Phoi Voi Con Nguoi? ? Cho Giao Phoi Voi Con Nguoi

Tuy nhiên, cũng có một số sách, báo được thi công tại Mỹ đã cố tình bào chữa mang lại những sai lầm của Mỹ kể từ lúc họ giám sát và đo lường để thiết lập tuyến phòng thủ Khe sinh (từ năm 1962) cho đến khi chiến sự Đường 9 - Khe sinh kết thúc. Dù thế nào đi chăng nữa thì thua kém thảm hại tại Khe sinh là không thể đảo ngược. Tờ Thời báo New York cung cấp thông tin từ Hồng Công cũng nhấn mạnh vấn đề rằng: “70% tín đồ Châu Á tin rằng tại sao Mỹ đề xuất bỏ Khe sinh là bởi vì họ đã biết thành đối phương tiến công bại”.

Đại tá, TS. TRƯƠNG MAI HƯƠNG, Phó Viện trưởng Viện lịch sử hào hùng Quân sự Việt Nam________________

1 - Mai-cơn Mác-lia, Việt phái nam - cuộc chiến tranh mười ngàn ngày, Nxb Sự thật, H. 1990, tr. 149.

2 - Theo tài liệu Mật của bộ Quốc phòng Mỹ, lưu Cục lưu trữ Văn phòng tw Đảng.

3 - Neil Sheehan - Sự lừa dối hào nhoáng, Nxb CAND, H. 2003, tr. 844.

4 - Mai-cơn Mác-lia - Việt phái nam - cuộc chiến tranh mười ngàn ngày, Nxb. Sự thật, H. 1990, tr. 148.

7 - Theo tư liệu Mật của bộ Quốc phòng Mỹ, giữ Thư viện Quân đội.

8 - trằn Hồng trung tâm dịch tự “5 điều bạn chưa biết về Khe Sanh” của Thomas E.Ricks, FP, May 5, 2014; điểm cuốn “Gian hàng cuối cùng tại Khe Sanh” của Gnegg Jones.

9 - tư liệu Mật cỗ Quốc chống Mỹ, lưu tại Thư viện trung ương Quân đội.

10 - Mai-cơn Mác-lia - Việt phái mạnh - trận đánh tranh mười ngàn ngày, Nxb Sự thật, H. 1990, tr. 149.